HienThan.comNền tảng lý thuyết của trí tuệ hiện thân
Cảm biến & tri giác máy

Hợp nhất nhiều giác quan

Không giác quan nào đủ tin cậy một mình. Cách kết hợp chúng quyết định hệ thống mạnh lên hay chỉ phức tạp thêm.

Robot có camera và cảm biến lực cùng làm việc trên một vật

Camera thấy vật ở đâu nhưng không biết nó nặng bao nhiêu. Cảm biến lực biết đang chạm nhưng không biết chạm vào cái gì. Không nguồn nào đủ một mình, và cách gộp chúng lại không hiển nhiên như vẻ ngoài.

Bổ sung và dư thừa

Có hai lý do rất khác nhau để dùng nhiều cảm biến, và lẫn lộn chúng dẫn tới thiết kế sai.

Bổ sung: mỗi cảm biến cho thông tin mà cái khác không có. Camera cho vị trí, cảm biến lực cho tiếp xúc. Gộp lại để có bức tranh đầy đủ hơn.

Dư thừa: nhiều cảm biến đo cùng một đại lượng. Gộp lại để giảm sai số và để phát hiện khi một cái hỏng.

Hai mục đích này đòi cách xử lý khác nhau. Với bổ sung, mất một nguồn nghĩa là mất một loại thông tin. Với dư thừa, mất một nguồn chỉ làm giảm độ chính xác.

Khi thiết kế, nên xác định rõ mỗi cảm biến phục vụ mục đích nào — vì nó quyết định hệ thống phải làm gì khi cảm biến đó hỏng.

Gộp theo độ tin cậy

Nguyên tắc cơ bản khi hai nguồn cùng đo một đại lượng: trọng số theo mức tin cậy. Nguồn nào ít nhiễu hơn thì ảnh hưởng nhiều hơn tới kết quả.

Điều này nghe hiển nhiên nhưng có một hệ quả ít hiển nhiên: mức tin cậy thay đổi theo tình huống, nên trọng số cũng phải thay đổi.

Camera rất đáng tin trong điều kiện sáng tốt và vật rõ. Nó gần như vô dụng khi bị loá hoặc khi vật bị che. Một hệ thống dùng trọng số cố định sẽ tin camera ngay cả lúc nó đang sai.

Cách xử lý là ước lượng độ bất định cùng với giá trị: mỗi nguồn không chỉ báo giá trị mà báo cả mức tin tưởng vào giá trị đó. Nhiều thuật toán hợp nhất chuẩn hoạt động chính xác theo nguyên lý này.

Khi các nguồn mâu thuẫn

Đây là tình huống khó nhất và cũng là tình huống nhiều thông tin nhất.

Nếu camera báo vật ở một chỗ mà cảm biến lực báo đã chạm vào gì đó ở chỗ khác, mâu thuẫn này không nên bị làm phẳng bằng cách lấy trung bình. Nó là dấu hiệu rằng một trong hai giả định đang sai.

Ba nguyên nhân thường gặp: một cảm biến hỏng hoặc trôi hiệu chuẩn; hệ quy chiếu giữa hai cảm biến bị lệch; hoặc có một vật khác trong cảnh mà hệ thống chưa tính tới.

Vì vậy phản ứng đúng khi phát hiện mâu thuẫn lớn không phải là hợp nhất mà là dừng lại và kiểm tra. Với robot, đây là một trong những cơ chế an toàn hiệu quả nhất và rẻ nhất.

Ở người, hiện tượng tương tự cũng xảy ra: khi mắt và tai đưa thông tin xung khắc, cảm giác khó chịu xuất hiện — và đó là tín hiệu có ích chứ không phải lỗi.

Đồng bộ: điều kiện tiên quyết

Trước khi nói tới việc gộp, các nguồn phải nói về cùng một thời điểm và cùng một hệ quy chiếu.

Đồng bộ thời gian. Nếu ảnh chụp lúc này được gộp với giá trị lực đo lúc khác, kết quả sai một cách âm thầm. Với vật đang di chuyển, lệch vài chục mili giây đã đủ gây hại.

Đồng bộ không gian. Camera nói theo hệ toạ độ của nó, cảm biến lực theo hệ của cổ tay. Phải có phép biến đổi giữa hai hệ, và phép biến đổi đó phải được hiệu chuẩn.

Hai việc này nghe kỹ thuật thuần tuý nhưng chúng là nguyên nhân của phần lớn lỗi hợp nhất trong thực tế. Và điều tệ nhất là chúng không gây lỗi rõ ràng — hệ thống vẫn chạy, chỉ là sai nhiều hơn bình thường.

Cách kiểm: cho robot chạm vào một điểm đã biết và so vị trí camera báo với vị trí lực báo. Chênh lệch ổn định là dấu hiệu lệch hệ quy chiếu.

Bẫy: thêm cảm biến không phải lúc nào cũng tốt

Mỗi cảm biến thêm vào mang theo chi phí thật.

  • Thêm một điểm hỏng và thêm một thứ phải hiệu chuẩn định kỳ.
  • Thêm độ trễ, vì phải chờ nguồn chậm nhất.
  • Thêm nhiễu, nếu cảm biến mới kém tin cậy nhưng vẫn được tính trọng số.
  • Làm bài toán học khó hơn, vì không gian đầu vào lớn hơn và cần nhiều dữ liệu hơn.

Vì vậy câu hỏi đúng không phải thêm cảm biến này có ích không mà là nó trả lời được câu hỏi nào mà các nguồn hiện có không trả lời được.

Nếu không nêu được câu hỏi cụ thể đó, khả năng cao là nó chỉ làm hệ phức tạp thêm mà không mạnh lên.

Câu hỏi thường gặp

Vì sao không nên lấy trung bình khi hai cảm biến mâu thuẫn?

Vì mâu thuẫn lớn thường nghĩa là một trong hai đang sai, chứ không phải cả hai đều đúng một phần. Lấy trung bình tạo ra một giá trị không đúng với thực tế và che mất dấu hiệu có vấn đề.

Làm sao biết hệ quy chiếu giữa hai cảm biến bị lệch?

Cho robot chạm vào một điểm đã biết và so vị trí mà camera báo với vị trí mà cảm biến lực báo. Nếu chênh lệch ổn định theo một hướng, đó là dấu hiệu điển hình của lệch hiệu chuẩn giữa hai hệ.

Trọng số hợp nhất có nên cố định không?

Không nên, vì độ tin cậy của mỗi nguồn thay đổi theo tình huống. Camera rất đáng tin khi sáng tốt và gần như vô dụng khi bị loá. Hệ thống nên ước lượng độ bất định cùng với giá trị và điều chỉnh trọng số theo đó.

Khi nào thì không nên thêm cảm biến?

Khi không nêu được câu hỏi cụ thể mà nó trả lời được và các nguồn hiện có không trả lời được. Mỗi cảm biến thêm vào đều mang theo điểm hỏng, độ trễ, nhu cầu hiệu chuẩn và làm bài toán học khó hơn.

Đọc thêm trong Trí tuệ hiện thân là gìNhận thức qua cơ thể.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0926 138 138